Tôi sinh ra ở một làng quê nghèo, và mất mẹ từ rất sớm chỉ vì nhà không có tiền chữa bệnh. Tuổi thơ tôi trôi qua trong những ngày sống xa nhà, quen với đòn roi hơn là vòng tay. Hồi đó tôi hay tự hỏi một câu rất buồn: một đứa trẻ tay trắng như mình, liệu có quyền mơ về một cuộc đời khác không.
Hôm nay tôi đã có câu trả lời. Câu trả lời là có. Và tôi viết những dòng này không phải để nói về tôi, mà để bạn tin rằng câu trả lời ấy cũng đúng với bạn.
Đồng tiền đầu tiên của đời tôi đến từ việc dạy kèm. Tôi dùng nó mua một chiếc đồng hồ, và đến tận bây giờ tôi vẫn giữ. Nó không đắt, nhưng với tôi nó vô giá, vì đó là ngày tôi quyết định mình sẽ tự đứng trên đôi chân của chính mình. Có những thứ rẻ tiền nhưng lại định hình cả một con người.
Rồi tôi vào Sài Gòn, học Đại học Kinh tế giữa cảnh thiếu trước hụt sau. Tôi đi làm thuê qua chín công ty khác nhau. Không phải để kiếm sống đơn thuần, mà để học cho bằng được cách một doanh nghiệp thật sự vận hành. Tôi không có vốn, không có người chống lưng, nên thứ duy nhất tôi có thể tích lũy là bài học. Và hóa ra, đó lại là thứ vốn quý nhất.
Tôi không kể với bạn một hành trình toàn màu hồng, bởi chính tôi đã đi qua quá nhiều gai để biết điều đó là dối trá. Tôi từng gánh nợ vì đầu tư sai hướng, áp lực đến mức cạn kiệt sáng tạo, có lúc tưởng đã trắng tay lần nữa. Tôi từng gục xuống trong một đêm Noel vì người mình thương rời đi. Đêm ấy, giữa nước mắt, tôi tự hứa với lòng một điều giản dị mà cứng cỏi: từ nay sẽ không ai có thể bỏ rơi mình nữa. Tôi đứng dậy. Và tôi đi tiếp.
Tôi tin nghịch cảnh không phải là dấu chấm hết. Nó là nhiên liệu, dành cho người dám chuyển hóa nó thành sức bật.
Có một buổi chiều sáu giờ tối, một từ khóa chợt lóe lên trong đầu tôi. Tôi vỗ đùi đứng dậy. Tôi không ngồi cân nhắc hàng tháng trời, tôi bắt tay vào làm ngay, và đó là khởi đầu cho hệ thống rửa xe tự động đưa tôi lần đầu chạm tới vị trí dẫn đầu cả nước. Sau này còn là công ty xuất bản sách, là buồng khử khuẩn và máy ATM gạo ra đời từ những khe cửa hẹp giữa đại dịch. Tôi nói ra không để khoe, mà để bạn thấy một quy luật. Cơ hội luôn đến vào lúc ta không ngờ nhất, và nó chỉ ở lại với người đã âm thầm chuẩn bị sẵn sàng.
Tôi giỏi nhất ở việc xoay sở trong thiếu thốn để lật ngược thế cờ. Tôi học cách gắn những con người rời rạc thành một đội đồng lòng. Tôi học bán hàng bằng việc lắng nghe để hiểu nỗi đau của khách, và làm marketing bằng cách viết ra thông điệp chạm đúng trái tim người ta. Nhưng không một năng lực nào trong số đó là bẩm sinh. Tôi học từ những người thầy của mình, từng chút một, suốt gần hai mươi năm, và tôi vẫn đang học mỗi ngày.
Tôi là Nguyễn Trương Tuyến, người sáng lập Kết Nối Việt Nam. Tôi không thích những danh xưng to tát. Tôi chỉ là một người từng tay trắng, đã ngã nhiều lần, và mỗi lần đều chọn đứng dậy.
Sau tất cả, điều tôi trân quý nhất không phải là những gì mình đạt được, mà là điều mình nhận ra mình sinh ra để làm. Tôi nhận ra mình ở đây để dẫn dắt những người đang lạc lối, giống như tôi của ngày xưa. Tôi tin sâu sắc rằng cuộc đời mỗi chúng ta được thay đổi bởi những điểm bứt phá. Bạn sẽ không biết trước điểm đó là điểm nào. Nhưng bạn có thể chuẩn bị sẵn sàng cho nó, mỗi ngày, bằng cách phát triển bản thân, gieo những mối quan hệ tử tế, mạnh mẽ hành động và kiên trì tiến về phía trước.
Tôi sống theo một triết lý duy nhất: muốn gặt điều gì, hãy gieo chính điều đó cho người khác trước. Muốn người khác thành công, tôi chọn cách giúp thật nhiều người thành công. Đó là lý do giữa đại dịch tôi góp những máy ATM gạo cho cộng đồng, và cũng là lý do hôm nay tôi viết, tôi dạy, tôi chia sẻ. Không phải vì tôi đã là phiên bản hoàn hảo, mà vì tôi đã đi qua đủ gian khó để biết một bàn tay chìa ra đúng lúc có thể đổi thay cả một cuộc đời.
Nếu lúc này bạn đang đứng ở một làng quê nghèo của riêng mình, đang mang một vết thương chưa lành hay một giấc mơ chưa dám gọi tên, tôi muốn bạn biết: tôi đã từng ở đó. Tôi bứt phá được, không phải vì tôi hơn ai, mà chỉ vì tôi không bỏ cuộc. Điểm bứt phá không chừa một ai. Kể cả bạn.
Hãy bắt đầu hành trình của bạn, ngay hôm nay. Và nếu bạn cần một người đi trước nắm tay dẫn lối, tôi luôn ở đây.
Nguyễn Trương Tuyến
Vì cuộc sống tốt đẹp của bạn.

Để lại một bình luận