Danh mục: Chưa phân loại

  • LÀM CHỦ BÊN TRONG CỦA BẠN

    LÀM CHỦ BÊN TRONG CỦA BẠN

    Tôi từng tưởng kẻ cản đường mình là hoàn cảnh. Mãi về sau tôi mới nhận ra, kẻ đó đứng ngay trong đầu tôi.

    Có một thời, tôi để cơn nóng giận điều khiển mình. Một lời nói chạm tự ái cũng đủ khiến tôi mất ngủ. Một ánh nhìn phán xét cũng đủ làm tôi chùn bước. Tôi cứ ngỡ mình đang chiến đấu với người ngoài, trong khi thật ra tôi đang thua chính mình.

    Phải mất khá lâu tôi mới hiểu ra một điều. Bạn không thể bứt phá ra bên ngoài, khi bên trong vẫn còn bị cảm xúc của mình cầm tù.

    Tôi học được bài học ấy theo cách rất riêng. Đại bàng không bận tâm đến tiếng gà. Nó bay cao, và tiếng ồn dưới đất không níu được đôi cánh nó. Từ ngày tôi tập sống như vậy, mọi thứ nhẹ đi. Người ta vẫn phán xét, vẫn bàn ra tán vào, nhưng tôi không còn trao cho họ quyền quyết định tâm trạng của mình nữa. Tôi giữ năng lượng ấy lại, để dồn vào việc thật sự quan trọng.

    Làm chủ bên trong không có nghĩa là vô cảm. Nó có nghĩa là bạn chọn được điều gì đáng để mình bận lòng.

    Đêm Noel năm xưa, khi trái tim tôi tan vỡ, tôi không thể thay đổi việc người ấy rời đi. Thứ duy nhất nằm trong tay tôi là cách tôi phản ứng với nỗi đau đó. Tôi chọn biến nó thành một lời thề, thay vì một vết sẹo mưng mủ mãi không lành. Cùng một biến cố, nhưng cách bạn xử lý bên trong sẽ quyết định nó nhấn chìm bạn hay nâng bạn dậy. Đó là quyền lực lớn nhất mà không ai có thể tước khỏi bạn.

    Tôi để ý, những lần tôi gánh nợ, kiệt sức, suýt buông xuôi, vấn đề thật sự hiếm khi nằm ở con số. Nó nằm ở nỗi sợ trong đầu tôi, ở cách tôi tự kể cho mình một câu chuyện bi quan rồi tin vào đó. Khi tôi học cách làm chủ câu chuyện bên trong, bài toán bên ngoài bỗng sáng ra. Cùng một hoàn cảnh, một cái đầu bình tĩnh sẽ nhìn ra lối đi mà một cái đầu hoảng loạn không bao giờ thấy.

    Vậy nên trước khi bạn đi tìm cú bứt phá ngoài kia, hãy dọn dẹp bên trong trước. Tập làm chủ cơn giận. Tập buông những lời không đáng. Tập kể cho mình một câu chuyện cứng cỏi hơn về chính mình. Đó là công việc thầm lặng, không ai vỗ tay, nhưng nó là nền móng cho mọi điều lớn lao về sau.

    Bởi điểm bứt phá đầu tiên của đời người, không nằm ngoài thị trường, không nằm trong cơ hội. Nó nằm ngay trong chính bạn, vào khoảnh khắc bạn giành lại quyền làm chủ thế giới bên trong của mình.

    Nguyễn Trương Tuyến
    Vì cuộc sống tốt đẹp của bạn.

  • BẮT ĐẦU BẰNG VIỆC CHO ĐI

    BẮT ĐẦU BẰNG VIỆC CHO ĐI

    Bí mật lớn nhất tôi học được sau gần hai mươi năm, nghe qua tưởng vô lý. Con đường nhanh nhất đến thành công của bạn, lại đi xuyên qua thành công của người khác.

    Hồi trẻ, tôi cũng từng nghĩ như phần đông. Muốn giàu thì phải gom về, muốn mạnh thì phải giữ cho riêng mình. Tôi đã sống một thời gian theo cách đó, và tôi nhận ra nó khiến mình mệt, mà vẫn chật. Càng siết tay lại để giữ, thứ trong tay càng ít đi.

    Rồi tôi gặp một triết lý đã đổi hướng cả cuộc đời mình. Muốn gặt điều gì, hãy gieo chính điều đó cho người khác trước.

    Nghe thì nhẹ tênh, nhưng làm được mới thấm. Muốn kinh doanh tốt, hãy giúp người khác kinh doanh tốt. Muốn có sức khỏe, hãy giúp người khác khỏe lên. Muốn được tin, hãy là người đáng tin mỗi ngày. Tôi tập gieo những hạt giống tốt, đều đặn, không vội đòi mùa gặt. Và lạ thay, mùa gặt cứ thế tự tìm về.

    Giữa đại dịch, khi nhiều người chỉ lo giữ phần mình, tôi chọn góp những máy ATM gạo cho bà con. Tôi không làm vì muốn ai biết tới. Tôi làm vì đó là con người tôi, và vì tôi tin một điều: khi bạn giải quyết được nỗi lo cho thật nhiều người, cuộc đời bạn không thể nào đứng yên.

    Đó cũng là lý do hôm nay tôi viết, tôi dạy, tôi chia sẻ tất cả những gì mình có.

    Tôi không chia sẻ vì tôi đã là phiên bản hoàn hảo. Còn lâu mới hoàn hảo. Tôi chia sẻ vì tôi đã đi qua đủ gian khó để biết một bàn tay chìa ra đúng lúc có sức nặng thế nào. Năm xưa, nếu không có những người thầy chịu trao tôi bài học, tôi đã không có ngày hôm nay. Giờ đến lượt tôi trao lại. Cho đi không phải là mất. Cho đi là cách bạn gieo hạt cho chính điểm bứt phá của mình.

    Có một điều thú vị tôi quan sát được. Người chỉ chăm chăm nhận, đến một lúc sẽ cạn nguồn. Người biết cho đi đúng cách, lại càng cho càng đầy. Vì khi bạn trở thành người tạo ra giá trị cho nhiều người, bạn cũng trở thành người mà nhiều người muốn nâng đỡ. Đó không phải phép màu. Đó là nhân quả.

    Nên nếu bạn đang loay hoay tìm cú bứt phá cho riêng mình, thử đảo ngược câu hỏi một chút. Đừng hỏi hôm nay mình sẽ nhận được gì. Hãy hỏi hôm nay mình có thể cho đi điều gì. Bắt đầu bằng việc cho đi, và bạn sẽ ngạc nhiên vì những gì quay trở lại.

    Nguyễn Trương Tuyến
    Vì cuộc sống tốt đẹp của bạn.

  • SAU NHỮNG CƠN BÃO

    SAU NHỮNG CƠN BÃO

    Người ta hay hỏi tôi chọn thời điểm nào để bứt phá. Tôi nói thật: toàn vào những lúc tôi gần như mất hết.

    Có một quãng đời tôi gánh nợ vì đầu tư sai hướng. Áp lực đè đến mức tôi cạn kiệt cả sáng tạo, đêm nằm mà đầu không lúc nào yên. Có lúc tôi tưởng mình sắp trắng tay thêm một lần nữa, đúng như đứa trẻ tay trắng năm xưa. Nhưng chính trong những ngày tối nhất ấy, tôi học được một điều mà sau này đổi thay cả cách tôi sống.

    Bão không tới để kết thúc đời ta. Bão tới để cuốn đi những thứ vốn không vững, và để lộ ra phần nền còn lại.

    Năm đại dịch ập đến, cả thị trường như đứng hình. Người ta co cụm vì sợ, đóng cửa, chờ đợi. Còn tôi nhìn vào chính khoảng tối ấy và thấy một khe cửa hẹp hé mở. Tôi bắt tay làm buồng khử khuẩn toàn thân, rồi đưa nó ra nhiều nước. Cũng trong những ngày đó, tôi góp những máy ATM gạo cho bà con khó khăn. Hai việc tưởng chẳng liên quan, nhưng đều sinh ra từ một niềm tin: giữa cơn bão, vẫn có chỗ cho người dám nhìn.

    Tôi không giỏi hơn ai trong những lúc ấy. Tôi chỉ không cho phép mình ngồi yên chờ trời quang.

    Bạn để ý mà xem, cơ hội lớn hiếm khi đến vào ngày đẹp trời. Nó thường ẩn mình trong khủng hoảng, nơi phần đông người ta bận sợ hãi nên không kịp nhìn. Khủng hoảng không lấy đi cơ hội của bạn. Nó chỉ lặng lẽ chuyển cơ hội từ tay người gục ngã sang tay người vẫn đứng. Và để vẫn đứng được, bạn không cần mạnh mẽ phi thường, bạn chỉ cần thêm một chút bền bỉ so với cơn bão.

    Đêm Noel năm ấy, khi người tôi thương rời đi, tôi đã ngồi giữa nước mắt và tự hứa một điều rất giản dị: từ nay sẽ không ai có thể khiến mình gục xuống mãi. Tôi không xóa được cơn bão đó. Nhưng tôi chọn cách bước ra khỏi nó như một người khác. Mỗi lần ngã, nếu bạn chịu đứng lên, bạn không trở về chỗ cũ đâu. Bạn đứng cao hơn một chút.

    Nên nếu hôm nay bạn đang ở giữa giông gió, tôi không bảo bạn rằng mọi chuyện sẽ dễ. Tôi chỉ muốn nhắc bạn điều tôi đã sống qua nhiều lần. Sau những cơn bão, trời sẽ quang. Và người còn đứng lại sau bão, thường là người nhìn thấy chân trời trước tất cả.

    Hãy ráng đứng thêm một chút nữa. Điểm bứt phá của bạn, rất có thể, đang nấp ngay sau cơn mưa này.

    Nguyễn Trương Tuyến
    Vì cuộc sống tốt đẹp của bạn.

  • TỪ TRẮNG TAY TÔI VƯƠN MÌNH BỨT PHÁ.

    TỪ TRẮNG TAY TÔI VƯƠN MÌNH BỨT PHÁ.

    Tôi sinh ra ở một làng quê nghèo, và mất mẹ từ rất sớm chỉ vì nhà không có tiền chữa bệnh. Tuổi thơ tôi trôi qua trong những ngày sống xa nhà, quen với đòn roi hơn là vòng tay. Hồi đó tôi hay tự hỏi một câu rất buồn: một đứa trẻ tay trắng như mình, liệu có quyền mơ về một cuộc đời khác không.

    Hôm nay tôi đã có câu trả lời. Câu trả lời là có. Và tôi viết những dòng này không phải để nói về tôi, mà để bạn tin rằng câu trả lời ấy cũng đúng với bạn.

    Đồng tiền đầu tiên của đời tôi đến từ việc dạy kèm. Tôi dùng nó mua một chiếc đồng hồ, và đến tận bây giờ tôi vẫn giữ. Nó không đắt, nhưng với tôi nó vô giá, vì đó là ngày tôi quyết định mình sẽ tự đứng trên đôi chân của chính mình. Có những thứ rẻ tiền nhưng lại định hình cả một con người.

    Rồi tôi vào Sài Gòn, học Đại học Kinh tế giữa cảnh thiếu trước hụt sau. Tôi đi làm thuê qua chín công ty khác nhau. Không phải để kiếm sống đơn thuần, mà để học cho bằng được cách một doanh nghiệp thật sự vận hành. Tôi không có vốn, không có người chống lưng, nên thứ duy nhất tôi có thể tích lũy là bài học. Và hóa ra, đó lại là thứ vốn quý nhất.

    Tôi không kể với bạn một hành trình toàn màu hồng, bởi chính tôi đã đi qua quá nhiều gai để biết điều đó là dối trá. Tôi từng gánh nợ vì đầu tư sai hướng, áp lực đến mức cạn kiệt sáng tạo, có lúc tưởng đã trắng tay lần nữa. Tôi từng gục xuống trong một đêm Noel vì người mình thương rời đi. Đêm ấy, giữa nước mắt, tôi tự hứa với lòng một điều giản dị mà cứng cỏi: từ nay sẽ không ai có thể bỏ rơi mình nữa. Tôi đứng dậy. Và tôi đi tiếp.

    Tôi tin nghịch cảnh không phải là dấu chấm hết. Nó là nhiên liệu, dành cho người dám chuyển hóa nó thành sức bật.

    Có một buổi chiều sáu giờ tối, một từ khóa chợt lóe lên trong đầu tôi. Tôi vỗ đùi đứng dậy. Tôi không ngồi cân nhắc hàng tháng trời, tôi bắt tay vào làm ngay, và đó là khởi đầu cho hệ thống rửa xe tự động đưa tôi lần đầu chạm tới vị trí dẫn đầu cả nước. Sau này còn là công ty xuất bản sách, là buồng khử khuẩn và máy ATM gạo ra đời từ những khe cửa hẹp giữa đại dịch. Tôi nói ra không để khoe, mà để bạn thấy một quy luật. Cơ hội luôn đến vào lúc ta không ngờ nhất, và nó chỉ ở lại với người đã âm thầm chuẩn bị sẵn sàng.

    Tôi giỏi nhất ở việc xoay sở trong thiếu thốn để lật ngược thế cờ. Tôi học cách gắn những con người rời rạc thành một đội đồng lòng. Tôi học bán hàng bằng việc lắng nghe để hiểu nỗi đau của khách, và làm marketing bằng cách viết ra thông điệp chạm đúng trái tim người ta. Nhưng không một năng lực nào trong số đó là bẩm sinh. Tôi học từ những người thầy của mình, từng chút một, suốt gần hai mươi năm, và tôi vẫn đang học mỗi ngày.

    Tôi là Nguyễn Trương Tuyến, người sáng lập Kết Nối Việt Nam. Tôi không thích những danh xưng to tát. Tôi chỉ là một người từng tay trắng, đã ngã nhiều lần, và mỗi lần đều chọn đứng dậy.

    Sau tất cả, điều tôi trân quý nhất không phải là những gì mình đạt được, mà là điều mình nhận ra mình sinh ra để làm. Tôi nhận ra mình ở đây để dẫn dắt những người đang lạc lối, giống như tôi của ngày xưa. Tôi tin sâu sắc rằng cuộc đời mỗi chúng ta được thay đổi bởi những điểm bứt phá. Bạn sẽ không biết trước điểm đó là điểm nào. Nhưng bạn có thể chuẩn bị sẵn sàng cho nó, mỗi ngày, bằng cách phát triển bản thân, gieo những mối quan hệ tử tế, mạnh mẽ hành động và kiên trì tiến về phía trước.

    Tôi sống theo một triết lý duy nhất: muốn gặt điều gì, hãy gieo chính điều đó cho người khác trước. Muốn người khác thành công, tôi chọn cách giúp thật nhiều người thành công. Đó là lý do giữa đại dịch tôi góp những máy ATM gạo cho cộng đồng, và cũng là lý do hôm nay tôi viết, tôi dạy, tôi chia sẻ. Không phải vì tôi đã là phiên bản hoàn hảo, mà vì tôi đã đi qua đủ gian khó để biết một bàn tay chìa ra đúng lúc có thể đổi thay cả một cuộc đời.

    Nếu lúc này bạn đang đứng ở một làng quê nghèo của riêng mình, đang mang một vết thương chưa lành hay một giấc mơ chưa dám gọi tên, tôi muốn bạn biết: tôi đã từng ở đó. Tôi bứt phá được, không phải vì tôi hơn ai, mà chỉ vì tôi không bỏ cuộc. Điểm bứt phá không chừa một ai. Kể cả bạn.

    Hãy bắt đầu hành trình của bạn, ngay hôm nay. Và nếu bạn cần một người đi trước nắm tay dẫn lối, tôi luôn ở đây.

    Nguyễn Trương Tuyến
    Vì cuộc sống tốt đẹp của bạn.

  • AI CŨNG CÓ MỘT ĐIỂM BỨT PHÁ

    AI CŨNG CÓ MỘT ĐIỂM BỨT PHÁ

    AI CŨNG CÓ MỘT ĐIỂM BỨT PHÁ: HÃY SẴN SÀNG TRƯỚC KHI NÓ GỌI TÊN BẠN

    Tôi là Nguyễn Trương Tuyến, người đã gần hai mươi năm điều hành doanh nghiệp và sáng lập công ty Kết Nối Việt Nam. Trong hành trình ấy, tôi đã bốn lần đưa một sản phẩm lên vị trí số một Việt Nam, từ hệ thống rửa xe tự động, công ty xuất bản sách, buồng khử khuẩn toàn thân, cho tới máy ATM gạo. Tôi kể ra không phải để khoe, mà để bạn tin vào một điều tôi đã sống chứ không chỉ nói: cuộc đời của mỗi chúng ta được thay đổi bởi những điểm bứt phá. Và điều quan trọng nhất tôi học được là bạn phải sẵn sàng cho nó, trước cả khi bạn biết nó là gì.

    ĐIỂM BỨT PHÁ LÀ GÌ

    Điểm bứt phá là khoảnh khắc mà sau nó, cuộc đời bạn rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Nó có thể là một từ khóa bất chợt hiện lên trong đầu lúc sáu giờ tối, một lời thề trong đêm bạn đau đớn nhất, hay một khe cửa hẹp mở ra giữa khủng hoảng. Với tôi, từ khóa “rửa xe tự động” năm ấy là một điểm bứt phá về sự nghiệp, còn lời thề đêm Noel 2004 là một điểm bứt phá về nội tâm. Mỗi người đều có một điểm bứt phá của riêng mình, không ai giống ai, và không ai có thể bứt phá thay cho bạn.

    VÌ SAO BẠN KHÔNG THỂ ĐOÁN TRƯỚC ĐIỂM BỨT PHÁ

    Sự thật đầu tiên bạn cần chấp nhận là bạn sẽ không biết trước điểm đó nằm ở đâu và đến vào lúc nào. Nếu đoán trước được thì ai cũng đã giàu có và thành công cả rồi. Cơ hội lớn nhất đời tôi đều đến vào những lúc tôi không hề chờ đợi, thậm chí đến giữa những ngày tăm tối nhất. Chính vì không đoán được, nên cách duy nhất khôn ngoan là luôn ở tư thế sẵn sàng, để khi cánh cửa hé mở thì bạn đã đứng ngay trước nó, chứ không phải hớt hải đi tìm chìa khóa.

    Tôi gọi đây là nghịch lý của may mắn. May mắn không tự nhiên rơi xuống, nó tìm đến những người đã chuẩn bị. Khi từ khóa “rửa xe tự động” hiện lên, tôi đã có sẵn năng lực vận hành học được từ chín công ty trước đó, có sẵn tiền tiết kiệm gom góp từng tháng, và có sẵn lòng can đảm để đặt độc quyền nửa đất nước ngay lập tức. Điểm bứt phá chỉ là tia lửa, nhưng củi khô thì bạn phải xếp sẵn từ trước. Bài viết này là về cách bạn xếp củi khô cho cuộc đời mình.

    CHUẨN BỊ THỨ NHẤT: PHÁT TRIỂN BẢN THÂN MỖI NGÀY

    Điểm bứt phá luôn đòi hỏi một phiên bản bạn lớn hơn con người hiện tại. Cơ hội đến mà năng lực chưa tới thì cơ hội sẽ trôi qua tay người khác, đó là quy luật. Suốt hành trình của mình, tôi không ngừng học, và tôi học từ mười người thầy ở nhiều lĩnh vực khác nhau, từ kinh doanh, marketing, bán hàng, cho tới trí tuệ nhân quả và bản lĩnh sân khấu. Mỗi cuốn sách bạn đọc, mỗi kỹ năng bạn rèn, mỗi lần bạn vượt qua giới hạn của chính mình, là một viên gạch lát sẵn con đường để bứt phá đi qua.

    Hãy đầu tư vào bản thân như đầu tư vào tài sản quý giá nhất bạn sở hữu. Tài năng thiên bẩm của tôi là xoay sở trong nguồn lực hạn hẹp để lật ngược thế cờ, nhưng tài năng đó cũng phải được mài giũa mỗi ngày thì mới sắc bén. Bạn không cần giỏi mọi thứ, bạn chỉ cần mỗi ngày giỏi hơn chính mình của hôm qua một chút. Sự tích lũy nhỏ bé và bền bỉ ấy, đến đúng thời điểm, sẽ trở thành sức bật khiến cả thị trường phải ngạc nhiên.

    CHUẨN BỊ THỨ HAI: XÂY DỰNG TỐT CÁC MỐI QUAN HỆ

    Không ai bứt phá một mình, kể cả những người nhìn bề ngoài tưởng như tự thân. Phía sau bốn lần tôi vươn lên số một là mười người thầy nâng đỡ, là người vợ mang lại bình an và chiều sâu, là người ba dạy tôi sự nhẹ nhàng và lắng nghe, là hậu phương sẵn sàng tiếp sức khi tôi cần. Mỗi mối quan hệ tốt là một cánh cửa tiềm năng, và bạn không bao giờ biết điểm bứt phá của đời mình sẽ bước ra từ cánh cửa nào. Vì thế hãy gieo trồng các mối quan hệ bằng sự chân thành, chứ đừng đợi đến lúc cần mới đi tìm.

    Triết lý nền tảng của tôi là tư duy gieo hạt: muốn gặt điều gì, hãy đem chính điều đó cho người khác trước. Muốn được giúp đỡ, hãy là người giúp đỡ nhiều nhất. Muốn người khác tin mình, hãy trở thành người đáng tin cậy mỗi ngày. Khi bạn liên tục tạo ra giá trị cho nhiều người, một mạng lưới những con người tốt đẹp sẽ âm thầm hình thành quanh bạn, và đến ngày cơ hội gõ cửa, chính mạng lưới ấy sẽ là bệ phóng đưa bạn đi xa.

    CHUẨN BỊ THỨ BA: MẠNH MẼ HÀNH ĐỘNG

    Có một sự thật phũ phàng mà tôi muốn bạn ghi nhớ: điểm bứt phá chỉ tưởng thưởng cho người dám hành động. Khoảnh khắc tôi tìm thấy từ khóa “rửa xe tự động”, tôi không ngồi cân nhắc hàng tháng trời, tôi vỗ đùi đứng dậy, đặt ngay mười hệ thống đầu tiên và giành lấy độc quyền nửa nước. Giữa đại dịch, khi nhiều người co cụm vì sợ hãi, tôi nhìn ra khe cửa hẹp và lao vào làm buồng khử khuẩn rồi xuất khẩu đi nhiều nước. Cơ hội không chờ người do dự, nó thuộc về người ra quyết định nhanh và dám trả giá cho quyết định của mình.

    Hành động mạnh mẽ không có nghĩa là liều lĩnh mù quáng, mà là khi đã thấy đúng thì dồn toàn bộ nguồn lực vào điểm ấy. Đây chính là sự khác biệt giữa người chạm tới bứt phá và người mãi mãi đứng nhìn. Bạn càng chần chừ, củi khô bạn xếp bao năm càng dễ ẩm mục mà chẳng bao giờ kịp bùng cháy. Hãy tập thói quen biến mỗi ý tưởng đúng thành một bước đi cụ thể ngay trong hôm nay, dù đó chỉ là một bước nhỏ.

    CHUẨN BỊ THỨ TƯ: LIÊN TỤC TIẾN VỀ PHÍA TRƯỚC

    Tôi đã nếm trải nợ nần vì đầu tư sai hướng, đã có lúc áp lực đến mức cạn kiệt sáng tạo và suýt phá sản. Tôi cũng từng đau đớn vì mất mẹ khi còn quá nhỏ, vì một mối tình đầu rời bỏ trong đêm Noel lạnh giá. Nhưng tôi học được rằng nghịch cảnh không phải là dấu chấm hết, nó là nhiên liệu, nếu bạn chịu chuyển hóa thay vì gục ngã. Người tiến về phía trước không phải người chưa từng vấp ngã, mà là người sau mỗi lần ngã lại đứng dậy và bước tiếp.

    Điểm bứt phá hiếm khi đến với người dừng lại giữa đường, nó tìm đến người vẫn còn đang đi. Mỗi ngày bạn gieo một hạt giống tốt, học thêm một điều, kết nối thêm một người, hành động thêm một bước, là mỗi ngày bạn tiến gần hơn đến khoảnh khắc đời mình rẽ hướng. Hãy giữ cho ngọn lửa bên trong cháy bền bỉ, đừng để một thất bại nhất thời thổi tắt cả hành trình. Vì chừng nào bạn còn tiến lên, điểm bứt phá vẫn còn đang chờ ở phía trước.

    LỜI NHẮN GỬI BẠN

    Tôi tin chắc một điều, bằng cả cuộc đời mình làm bằng chứng: ai cũng có một điểm bứt phá, và bạn cũng vậy. Bạn không cần biết nó là gì hôm nay, bạn chỉ cần mỗi ngày phát triển bản thân, xây dựng những mối quan hệ tử tế, mạnh mẽ hành động và kiên trì tiến về phía trước. Đến một ngày, khi tia lửa ấy lóe lên, bạn sẽ thấy mình đã chuẩn bị sẵn sàng để bùng cháy. Hãy bắt đầu xếp củi khô cho cuộc đời mình, ngay từ hôm nay, vì điểm bứt phá của bạn có thể đang ở rất gần.

    Nguyễn Trương Tuyến
    Vì cuộc sống tốt đẹp của bạn.

  • Chào tất cả mọi người!

    Cảm ơn vì đã sử dụng WordPress. Đây là bài viết đầu tiên của bạn. Sửa hoặc xóa nó, và bắt đầu bài viết của bạn nhé!