KẺ CẢN ĐƯỜNG LỚN NHẤT ĐỨNG TRONG ĐẦU BẠN
Năm 2007, khi tôi nhìn ra cơ hội của internet marketing, người sếp khi đó của tôi chỉ cười. Ông nói một câu mà thời ấy ai cũng tin, rằng hữu xạ tự nhiên hương, hàng tốt thì khắc có người tìm tới, việc gì phải đi quảng bá trên mạng.
Tôi đã đứng trước một ngã ba. Một bên là tin vào điều số đông cho là đúng. Một bên là tin vào điều mình nhìn thấy. Tôi chọn tin vào mình. Và lịch sử về sau đã cho thấy ai đúng. Nhưng câu chuyện tôi muốn kể hôm nay không phải về internet. Nó về cái khoảnh khắc bạn phải quyết định sẽ nghe ai, tiếng nói bên ngoài hay tiếng nói bên trong.
Bởi suốt một thời gian dài, tôi cứ tưởng cái cản mình lớn nhất là thị trường, là đối thủ, là thiếu vốn. Mãi sau tôi mới nhận ra, kẻ cản đường lớn nhất đứng ngay trong đầu tôi.
Bạn để ý mà xem, có một giọng nói âm thầm trong đầu mỗi người chủ nhỏ. Nó thì thầm rằng mình không có số làm giàu. Rằng mình học ít, quan hệ ít, vốn ít, chắc chỉ làng nhàng tới đây là cùng. Rằng người ta thành công vì người ta may mắn, còn mình thì khác. Cái giọng đó nguy hiểm hơn mọi đối thủ ngoài kia, bởi một lý do đơn giản. Nó khiến bạn tự bỏ cuộc, trước cả khi thị trường kịp loại bạn.
Tôi từng để cái giọng đó điều khiển mình. Một lời chê cũng đủ làm tôi mất ngủ cả đêm. Một ánh nhìn coi thường cũng đủ khiến tôi chùn tay. Rồi tôi học được một hình ảnh đã thay đổi cách tôi sống. Đại bàng không bận tâm đến tiếng gà. Nó cứ bay cao, và tiếng ồn dưới mặt đất không níu được đôi cánh của nó. Từ ngày tôi tập sống như vậy, mọi thứ nhẹ đi rất nhiều. Người ta vẫn phán xét, vẫn bàn ra tán vào, nhưng tôi không còn giao cho họ quyền quyết định tôi là ai nữa.
Đây là điều tôi tin chắc, sau gần hai mươi năm thương trường và không ít lần phải tự gỡ mình ra khỏi nỗi nghi ngờ. Cùng một hoàn cảnh khó, người tự nhủ mình hết cửa rồi thì sẽ thật sự hết cửa, vì họ thôi không tìm nữa. Còn người tự nhủ vẫn còn một lối nào đó, thì mắt họ vẫn dò đường, và thường họ tìm ra thật. Câu chuyện bạn kể cho mình về chính mình, nó lặng lẽ vẽ ra đường biên cho cả cuộc đời bạn.
Vậy nên trước khi đi tìm cú bứt phá ngoài thị trường, hãy dọn dẹp cái giọng nói bên trong trước đã. Mỗi lần nó thì thầm rằng bạn không đủ giỏi, không đủ tầm, hãy nhớ lại những lần bạn đã vượt qua thứ tưởng chừng không thể vượt nổi. Bạn không yếu như cái giọng đó vẫn dọa đâu. Điểm bứt phá đầu tiên của đời người không nằm ngoài kia. Nó nằm ngay trong khoảnh khắc bạn ngừng tin vào câu chuyện thất bại mình tự kể, và bắt đầu kể một câu chuyện cứng cỏi hơn về chính mình.
Nguyễn Trương Tuyến
Vì cuộc sống tốt đẹp của bạn.



