DỊU DÀNG CŨNG LÀ MỘT LOẠI BẢN LĨNH
Tôi từng nghĩ người bản lĩnh phải là người nói to nhất phòng.
Gần hai mươi năm trên thương trường, tôi gặp không ít người như thế. Họ bước vào đâu là chiếm trọn không gian ở đó, giọng nói vang, cử chỉ lớn, ai cũng phải chú ý. Tôi cũng từng tin rằng muốn đi xa trong kinh doanh thì phải như vậy. Cho đến khi tôi gặp Hồng Nhung.
Ấn tượng đầu tiên của tôi về Hồng Nhung là sự dịu dàng, đằm thắm. Chị nói chuyện nhẹ, cười hiền, nhường lời cho người khác. Nếu chỉ nhìn lướt qua, bạn sẽ tưởng đây là một người phụ nữ êm đềm, cả đời chưa từng va vấp. Nhưng ngồi nghe chị kể chuyện đời mình, tôi nhận ra mình đã nhìn nhầm. Đằng sau vẻ mềm mại ấy là một tư duy sắc bén, một ý chí được tôi luyện qua những cú ngã mà không phải ai cũng đứng dậy nổi.
Hôm nay tôi muốn kể cho bạn nghe về người phụ nữ ấy. Không phải để ca ngợi cho vui. Mà vì trong hành trình của Hồng Nhung Lapari, tôi nhìn thấy một quy luật về điểm bứt phá mà tôi vẫn luôn chia sẻ với những người đang loay hoay tìm đường.
CÔ BÉ TRONG CĂN CHÒI BA MẶT AO
Hồng Nhung sinh năm 1987 tại Triệu Sơn, Thanh Hóa. Vùng đất ấy là quê hương của Bà Triệu, người con gái cưỡi voi đánh giặc trong sử Việt. Tôi hay để ý những chi tiết như thế, vì tôi tin mảnh đất nuôi mình lớn luôn để lại điều gì đó trong tính cách.
Năm chị chào đời, cả nhà sống trong một căn chòi tạm giữa ba mặt ao. Bố mẹ khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng, vừa làm nhà nước vừa làm thêm để nuôi ba chị em gái, và Hồng Nhung là chị cả. Chị kể với tôi một chi tiết mà tôi nhớ mãi. Thuở nhỏ chị thích mặc lại những bộ đồ của mẹ. Không phải vì thiếu thốn, mà vì thật lòng yêu thích.
Bạn thấy không, ngay từ bé, người phụ nữ này đã biết tìm thấy cái đẹp trong những thứ mình đang có. Tôi cũng lớn lên từ một làng quê nghèo, cũng đi qua những năm tháng thiếu trước hụt sau, nên tôi hiểu thứ tài sản đó quý thế nào. Nghèo về vật chất không đáng sợ. Đáng sợ là nghèo đi cách nhìn cuộc đời.
Cô bé ấy học chuyên Hóa trường Lam Sơn, rồi tốt nghiệp Đại học Lao động Xã hội với hai bằng Giỏi. Năm 2010, vừa ra trường, chị thi tuyển tiếp viên hàng không của Vietnam Airlines và đỗ ngay lần đầu. Mười một năm sau đó, chị bay khắp thế giới ở hạng Thương gia, gặp hàng nghìn con người, đi qua hàng trăm vùng đất.
Nhìn từ ngoài, đó là một cuộc đời đáng mơ ước. Nhưng chính chị thú nhận, giữa đỉnh cao của nghề bay, trong lòng vẫn có một câu hỏi âm ỉ. Mình vẫn ổn, nhưng mình đã thật sự hạnh phúc chưa. Tôi tin rất nhiều bạn đang đọc bài này cũng từng nghe câu hỏi đó vang lên trong chính mình, vào một đêm khó ngủ nào đó. Đừng vội dập tắt nó. Câu hỏi ấy chính là tiếng gõ cửa đầu tiên của điểm bứt phá.
BUỔI CHIỀU PARIS VÀ BÀI HỌC VỀ NỖI SỢ
Năm 2013, trong một chuyến mua hàng tại Paris, Hồng Nhung bị cướp giữa đường. Kẻ xấu xịt hơi cay vào mặt chị và giật sạch tiền. Chỉ vài phút, mọi thứ mất hết. Một người phụ nữ Việt đứng giữa thành phố xa lạ, mắt cay xè, hai bàn tay trống rỗng.
Tôi đã nghe nhiều người kể về biến cố của đời họ. Phần lớn kể để than. Hồng Nhung thì khác. Chị rút ra từ buổi chiều ấy một câu mà tôi cho là đáng giá hơn cả số tiền bị mất. Phụ nữ mạnh mẽ thật sự không phải người không bao giờ sợ, mà là người dám thừa nhận mình sợ và xây lại từ đó.
Câu nói này chạm vào tôi rất sâu. Vì tôi cũng từng có những đêm gánh nợ nần do đầu tư sai hướng, áp lực đến cạn kiệt cả sức sáng tạo. Cái cứu tôi khi ấy không phải là tỏ ra mạnh mẽ, mà là dám nhìn thẳng vào nỗi sợ của mình rồi bắt đầu lại từ chỗ đó. Người diễn vai không sợ sẽ kiệt sức. Người thừa nhận mình sợ mới còn nguyên sức để xây lại.
Năm 2021, Hồng Nhung ra một quyết định mà tôi đánh giá là then chốt. Chị dừng hẳn nghề bay sau mười một năm, dồn toàn bộ cho con đường kinh doanh. Bỏ một công việc ổn định, được xã hội ngưỡng mộ, để bước vào vùng đất mình chưa từng được đào tạo bài bản, đó không phải quyết định của một người phụ nữ yếu đuối. Đó là sự quyết đoán của người đã chuẩn bị đủ lâu và biết thời điểm của mình đã đến. Tôi vẫn nói với học trò của mình, điểm bứt phá không hẹn trước, nên phải chuẩn bị sẵn sàng mỗi ngày để khi nó đến thì nắm lấy. Hồng Nhung đã nắm lấy đúng như thế.
LAPARI VÀ TRIẾT LÝ KHÔNG CÓ MÙI NÀO ĐẸP NHẤT
Chị đặt tên thương hiệu là Lapari, ghép từ Landing in Paris, như một cách biến những trải nghiệm bay qua các vùng đất thành mùi hương. Tháng 10 năm 2024, bộ sưu tập đầu tiên mang tên Freedom Collection ra đời với ba tính cách hương khác nhau, Shining, Freedom và Sweetness. Chị mời hẳn nhà chế hương người Pháp Mathieu Lenoir, người có ba mươi năm kinh nghiệm từng làm việc với những nhà hương lớn của thế giới, để cùng tạo ra chúng.
Nhưng điều làm tôi nể Hồng Nhung không nằm ở chỗ chị bán nước hoa. Thị trường này chật kín người bán. Điều làm chị khác biệt là một triết lý rất sắc. Không có mùi hương nào là đẹp nhất, chỉ có mùi hợp với bạn nhất. Chị không bán một chai nước cho khách. Chị trao cho người phụ nữ một phương pháp để hiểu chính mình, rồi từ đó chọn được làn hương nói đúng con người họ.
Bạn để ý mà xem, tư duy đó áp dụng được cho mọi thứ, không riêng gì nước hoa. Không có nghề nào là tốt nhất, chỉ có nghề hợp với bạn nhất. Không có con đường nào là đẹp nhất, chỉ có con đường đúng với bạn nhất. Người bán hàng giỏi bán sản phẩm. Người làm thương hiệu lớn bán một cách nhìn.
Con đường ấy không hề phẳng. Có giai đoạn chị thuê agency, đổ vào marketing những khoản tiền rất lớn mà kết quả không như mong đợi. Chị kể lại chuyện này một cách bình thản, không đổ lỗi cho ai. Chính lúc mất mát nhiều nhất, chị hiểu ra điều đã trở thành kim chỉ nam của Lapari. Dấu ấn không mua được bằng ngân sách quảng cáo. Nó đến từ việc thật sự giúp một người phụ nữ hiểu chính mình, rồi để chính sự chuyển hóa đó lên tiếng.
Chị thôi cố gây chú ý và dồn sức vào chiều sâu, vào từng người khách một. Sự thay đổi đó dần cho quả. Đến nay Lapari đồng hành cùng hơn 300 đại lý, hơn 1.000 khách hàng mua lẻ và một cộng đồng hàng chục nghìn phụ nữ yêu nước hoa trên các nền tảng. Hành trình của chị đã được nhiều tờ báo viết về, từ Báo Pháp Luật Việt Nam đến Hà Nội Mới, Văn Hóa Thời Đại. Tôi nói ra những con số này không phải để tô vẽ cho chị, mà để bạn thấy một quy luật. Khi bạn chuyển từ việc cố được chú ý sang việc thật sự giúp người, kết quả sẽ tự tìm đến, chỉ là nó cần thời gian.
NGƯỜI DẠY NGƯỜI KHÁC VÀ BÀI HỌC PHẢI HỌC LẠI
Có một đoạn trong câu chuyện của Hồng Nhung mà tôi trân trọng hơn mọi thành tích. Năm 2025, chị trải qua một kỳ sinh nở khó khăn giữa lúc công việc kinh doanh nhiều áp lực. Bên ngoài mọi thứ vẫn ổn, nhưng bên trong chị nhận ra mình đã kiệt sức.
Người phụ nữ vẫn đi chia sẻ cho chị em về chăm sóc bản thân, hóa ra lại quên chăm sóc chính mình. Chị không giấu chuyện đó. Chị nhận nó như một bài học phải học lại từ đầu, rằng nếu không chăm sóc thân, tâm và khí chất từ gốc, người phụ nữ rất dễ cạn kiệt, dù nhìn ngoài vẫn tươm tất. Muốn dẫn dắt gia đình hay doanh nghiệp, phải học cách lãnh đạo chính mình trước.
Sự thành thật ấy hiếm lắm. Người ta thường chỉ khoe lúc thắng. Người dám kể lúc mình gục xuống mới là người bạn nên học theo, vì họ cho bạn thấy con đường thật, không phải con đường được tô hồng. Tôi chưa bao giờ hứa với ai một con đường trải hoa hồng, và tôi quý những người cũng không hứa như thế.
Hồng Nhung lớn lên trong một nhà ba chị em gái, và giờ chị là mẹ của ba cô con gái. Ba thế hệ phụ nữ nối nhau trong một đời người. Chị bảo đó là lý do chị hiểu phụ nữ Việt từ trong xương tủy, và tin rằng sứ mệnh của mình là dành cho cộng đồng phụ nữ. Toàn bộ phương pháp của chị đã được gói lại trong cuốn sách Hương Của Riêng Bạn, hai mươi mốt chương, viết cho người phụ nữ chưa từng gặp chị vẫn có thể tự tìm ra làn hương và khí chất của riêng mình.
ĐIỂM BỨT PHÁ KHÔNG PHẢI LÚC NÀO CŨNG ỒN ÀO
Viết đến đây, tôi muốn quay lại điều tôi nói ở đầu bài.
Chúng ta hay hình dung điểm bứt phá như một khoảnh khắc rực rỡ, có ánh đèn, có tiếng vỗ tay. Nhưng nhìn hành trình của Hồng Nhung, bạn sẽ thấy điểm bứt phá của một đời người thường đến rất lặng lẽ. Nó nằm trong buổi chiều Paris tay trắng. Trong quyết định cởi bộ đồng phục đã mặc mười một năm. Trong lúc nhìn khoản tiền marketing tan đi mà chọn học lại thay vì bỏ cuộc. Trong ngày nằm trên giường sau sinh và thừa nhận mình kiệt sức.
Mỗi lần như thế, chị lại vững hơn một chút. Sự dịu dàng của chị hôm nay không phải bẩm sinh mà có. Nó là thứ dịu dàng của người đã đi qua bão, nên không cần lên gân với ai nữa. Còn sự quyết đoán của chị không ồn ào, vì nó đến từ chuẩn bị chứ không phải bốc đồng. Tôi gọi đó là bản lĩnh thật. Loại bản lĩnh không cần chứng minh.
Nếu bạn đang ở giai đoạn mọi thứ vẫn ổn mà lòng thì không yên, tôi muốn bạn nhớ hành trình này. Đừng đợi cuộc đời xô ngã mới bắt đầu chuẩn bị. Hãy phát triển bản thân mỗi ngày, dám hành động khi thời điểm đến, và cứ liên tục tiến về phía trước, kể cả bằng những bước rất nhỏ. Mỗi người mỗi hoàn cảnh, con đường của Hồng Nhung không phải khuôn mẫu để sao chép, nhưng quy luật đằng sau nó thì dành cho tất cả chúng ta. Ai chuẩn bị đủ lâu, người đó sẽ nhận ra điểm bứt phá của mình khi nó gõ cửa.
Còn nếu bạn là một người phụ nữ đang muốn tìm lại chính mình, tôi tin câu chuyện của Hồng Nhung Lapari là một nơi tốt để bắt đầu. Vì chị đã từng đứng đúng chỗ bạn đang đứng. Và chị đã đi qua được.
Nguyễn Trương Tuyến
Vì cuộc sống tốt đẹp của bạn.



