GIÀU CÓ TRƯỚC KHI QUÁ MUỘN
Có một nỗi đau tôi mang theo suốt cuộc đời, và nó dạy tôi về tiền bạc nhiều hơn bất kỳ cuốn sách nào tôi từng đọc. Tôi mất mẹ từ rất sớm. Không phải vì bệnh của bà không chữa được, mà vì nhà tôi khi ấy không có tiền để chữa.
Tôi lớn lên ở một làng quê nghèo. Tôi còn nhớ cái cảm giác của một đứa trẻ đứng nhìn người thân mình yếu dần đi, mà trong tay không có gì, trong nhà cũng không có gì. Sự bất lực đó không phải là một cảm xúc thoáng qua. Nó đóng đinh vào lòng tôi, và tới tận bây giờ, mỗi khi nghĩ lại, ngực tôi vẫn thắt. Người ta hay nói tiền không mua được tất cả. Đúng. Nhưng tôi đã học, theo cách đắt nhất đời, rằng có những thứ thiếu tiền thì ta mất, và mất rồi thì vĩnh viễn không lấy lại được.
Tôi kể chuyện riêng tư này không phải để bạn thương tôi. Tôi kể để bạn dừng lại một chút, và nghĩ về cha mẹ của chính mình.
Sau ngày mất mẹ, đồng tiền đầu tiên tôi tự kiếm được là từ việc đi dạy kèm. Tôi đã dùng số tiền nhỏ bé đó mua một chiếc đồng hồ. Đến tận hôm nay tôi vẫn còn giữ nó. Với người ngoài, nó chỉ là một chiếc đồng hồ cũ. Với tôi, nó là dấu mốc của cái ngày tôi tự nhủ rằng mình phải đứng được trên đôi chân của chính mình, để sau này không bao giờ còn phải bất lực nhìn người mình thương ra đi vì hai chữ thiếu tiền nữa.
Đó là lý do với tôi, làm giàu chưa bao giờ chỉ là chuyện của riêng mình. Nó là một cuộc chạy đua với thời gian. Cha mẹ chúng ta đang già đi mỗi ngày, lặng lẽ, ngay trong lúc ta đang quay cuồng với công nợ và đơn hàng. Ta cứ tự nhủ đợi qua giai đoạn này, đợi công ty ổn hơn, đợi có dư rồi sẽ lo cho ông bà thật tử tế. Nhưng tôi phải nói thẳng một sự thật mà tôi mong bạn thấm trước khi quá muộn, thay vì sau khi đã muộn như tôi. Thời gian của cha mẹ không đợi sự ổn định của chúng ta.
Tôi không hứa với bạn rằng cứ cố là sẽ giàu nhanh. Đời không dễ dàng như thế, và mỗi người một hoàn cảnh, bạn phải tự liệu theo sức mình. Nhưng tôi xin bạn một điều rất nhỏ cho hôm nay. Gác công việc xuống vài phút, cầm điện thoại lên, gọi cho cha mẹ một cuộc. Hỏi xem hôm nay ông bà ăn uống ra sao, có đau nhức chỗ nào không. Bởi báo hiếu không phải là việc của một ngày mai xa xôi khi mình đã giàu. Nó là việc của hôm nay, bằng đúng những gì mình đang có.
Hãy để khát khao lo được cho người đã sinh ra mình trở thành điểm bứt phá của bạn. Một động lực bắt nguồn từ tình thương như thế, không cơn lười biếng hay nỗi sợ hãi nào thắng nổi.
Nguyễn Trương Tuyến
Vì cuộc sống tốt đẹp của bạn.



